ĐỜI NGƯỜI NHƯ CÁT BỤI HƯ VÔ

Có những đêm ngồi yên một mình mới thấy đời người thật ngắn. Mới hôm nào còn là đứa trẻ vô tư chạy ngoài sân, chẳng biết lo nghĩ điều gì, vậy mà chớp mắt đã lớn, đã biết áp lực là gì, biết có những nỗi buồn không thể kể ra, biết có những chuyện dù rất mệt vẫn phải cố bước tiếp. Thời gian đi nhanh tới mức nhiều khi mình còn chưa quen với hiện tại thì tuổi trẻ đã ở lại phía sau mất rồi.

Con người lúc trẻ thường nghĩ mình còn nhiều thời gian. Muốn làm gì thì để mai. Muốn quan tâm ai thì đợi lúc khác. Muốn về thăm cha mẹ cũng nghĩ để cuối tuần. Nhưng cuộc đời đâu phải thứ lúc nào cũng chờ mình sẵn. Có những người sáng còn gặp nhau, chiều đã thành kỷ niệm. Có những cuộc nói chuyện tưởng sẽ còn kéo dài rất lâu, vậy mà một ngày tự nhiên dừng lại không báo trước.

Càng sống càng thấy đời người giống như hạt bụi giữa dòng đời rộng lớn. Gió thổi về đâu thì trôi về đó. Hôm nay còn đông vui, mai đã mỗi người một nơi. Có những người từng rất thân, từng nghĩ sẽ đi cùng nhau nhiều năm, rồi cũng dần im lặng. Không phải ghét nhau, chỉ là cuộc sống cuốn mỗi người theo một hướng khác.

Ngày còn trẻ ai cũng thích hơn thua một chút. Thích chứng minh bản thân. Thấy người khác có gì thì mình cũng muốn có. Thấy ai thành công hơn thì lòng tự nhiên sốt ruột. Cứ chạy mãi theo tiền bạc, công việc, danh vọng, đến lúc mệt mới nhận ra có nhiều thứ giữ được bên ngoài nhưng bên trong lại trống rỗng.

Có những người nhìn rất thành công nhưng đêm về không ngủ nổi. Có những người nhà cửa đầy đủ nhưng bữa cơm chẳng còn tiếng cười. Cũng có những người cả đời gom góp đủ thứ, tới khi có được rồi thì sức khỏe không còn, cha mẹ cũng già đi, bạn bè thân thiết ngày xưa chẳng còn gặp nhau bao nhiêu lần.

Đời người thật ra không dài như mình nghĩ. Một năm trôi qua nhanh tới mức nhiều khi chưa làm được gì đã thấy Tết lại về. Mới đó còn ngồi đông đủ, quay đi quay lại đã thiếu mất vài người. Có những lần gặp tưởng bình thường, sau này mới biết đó là lần cuối cùng.

Nhiều đêm nghĩ lại cũng thấy buồn cười. Con người dành cả đời để lo lắng đủ chuyện, nhưng đến lúc nhắm mắt xuôi tay cũng chẳng mang theo được gì. Tiền để lại. Nhà cửa để lại. Ngay cả cái tên của mình rồi theo năm tháng cũng dần ít người nhắc tới. Vậy mà lúc còn sống, người ta vẫn hay làm khổ nhau vì vài chuyện nhỏ, giận nhau vì vài câu nói, hơn thua nhau từng chút một.

Có tuổi rồi mới hiểu, điều quý nhất không phải là mình có bao nhiêu tiền, mà là lòng mình còn yên hay không. Là còn cha mẹ để gọi điện hỏi han. Là còn một người thật lòng ở bên lúc mình mệt mỏi. Là sau một ngày dài bước ra ngoài va chạm với cuộc sống, vẫn còn nơi để quay về.

Con người sau nhiều va chạm thường sống chậm lại. Không còn muốn tranh cãi quá nhiều. Không còn muốn giải thích mọi chuyện với tất cả mọi người. Có những chuyện nhìn thấy cũng chỉ im lặng cho qua. Không phải vì yếu đuối, mà vì hiểu rằng có những điều thắng rồi cũng chẳng vui hơn.

Đời người như cát bụi hư vô thật. Đến rồi đi rất nhanh. Náo nhiệt mấy rồi cũng có lúc trở về im lặng. Hơn thua bao nhiêu rồi cũng chẳng giữ lại được gì mãi mãi. Điều còn ở lại sau cùng có lẽ chỉ là cách mình đã sống với những người bên cạnh mình ra sao, đã từng làm ai ấm lòng hay tổn thương ai quá nhiều.

Nên nếu hôm nay còn gặp được nhau thì hãy sống nhẹ với nhau một chút. Còn thương được thì thương chân thành một chút. Vì chẳng ai biết ngày mai còn kịp hay không.

Tg Phạm Nhật Minh
ngày 20/05/2026

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

MessengerZaloPhone