Đến một độ tuổi nào đó, con người không còn quá bận tâm chuyện ai hơn ai, ai được nhiều hơn mình hay ai đang sống sung túc hơn mình. Những va chạm của cuộc đời dạy ta hiểu một điều rất đơn giản: phước ai người đó hưởng, nghiệp ai người đó gánh.
Nhiều người nhìn thấy thành công của người khác rồi sinh lòng ganh tỵ. Họ nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt người ta nhưng không nhìn thấy những tháng năm âm thầm chịu đựng phía sau. Họ nhìn thấy trái ngọt nhưng không nhìn thấy quãng thời gian vun trồng. Trên đời này không có kết quả nào tự nhiên xuất hiện. Mọi thứ đều bắt đầu từ những gì con người đã gieo xuống từ rất lâu trước đó.
Có những người đi đến đâu cũng được yêu quý. Khó khăn xuất hiện liền có người giúp đỡ. Công việc gặp bế tắc lại có người mở đường. Nhiều người bảo họ may mắn. Thực ra sự may mắn ấy thường được tích góp từ cách sống. Họ biết tôn trọng người khác, biết giữ chữ tín, biết cư xử có tình có nghĩa. Những điều tưởng như rất nhỏ ấy âm thầm trở thành phước phần của một con người.
Ngược lại, cũng có người luôn cảm thấy cuộc đời đối xử bất công với mình. Họ trách hoàn cảnh, trách người khác, trách số phận. Nhưng hiếm khi tự hỏi bản thân đã sống thế nào. Đã bao lần vô tình làm tổn thương người khác bằng lời nói. Đã bao lần đặt lợi ích của mình lên trên tất cả. Đã bao lần quên đi ân nghĩa của những người từng giúp đỡ mình lúc khó khăn.
Cuộc đời rất công bằng ở một nơi mà mắt thường khó nhìn thấy. Người ta có thể che giấu lỗi lầm trước mặt thiên hạ, nhưng không thể trốn khỏi hậu quả do chính mình tạo ra. Có những việc hôm nay làm, ngày mai chưa thấy kết quả. Có những lời nói buông ra tưởng đã trôi theo gió, nhiều năm sau vẫn quay lại dưới một hình thức khác.
Thứ đáng sợ nhất không phải nghèo khó. Thứ đáng sợ nhất là tự tay làm hao mòn phước báu của chính mình mà không hay biết.
Mỗi lần xem thường người khác vì họ yếu thế hơn mình, phước giảm đi một phần.
Mỗi lần thất tín với người đã tin tưởng mình, phước giảm đi một phần.
Mỗi lần vì lợi ích cá nhân mà làm tổn thương người khác, phước giảm đi một phần.
Con người thường rất tinh ý khi nhìn lỗi của người khác, nhưng lại dễ dàng bỏ qua những sai sót của chính mình. Chính vì vậy, nhiều người cứ mãi oán trách cuộc đời trong khi nguồn cơn lại bắt đầu từ những lựa chọn họ đã tạo ra từ rất lâu.
Có một thực tế mà người từng trải đều hiểu. Không phải ai giàu có cũng là người có nhiều phước. Không phải ai nghèo khó cũng là người kém phước.
Có người sở hữu rất nhiều tiền nhưng gia đình bất hòa, con cái xa cách, trong lòng chẳng ngày nào bình yên.
Có người sống giản dị nhưng vợ chồng thuận hòa, cha mẹ mạnh khỏe, con cháu hiếu thuận, bạn bè chân thành.
Tiền bạc có thể mua được nhiều thứ, nhưng không mua được sự an yên trong tâm hồn. Càng đi qua nhiều biến cố, người ta càng hiểu bình an mới là tài sản quý giá nhất.
Nghiệp cũng vậy.
Nhiều người nghĩ nghiệp là điều gì đó xa xôi, huyền bí. Thực ra nghiệp hiện diện trong từng suy nghĩ, từng lời nói, từng hành động mỗi ngày.
Người nóng nảy thường tự tạo ra những mâu thuẫn cho cuộc sống của mình.
Người hay dối trá luôn sống trong nỗi lo bị phát hiện.
Người sống ích kỷ thường cô đơn giữa rất nhiều mối quan hệ.
Người gieo sự chân thành thường nhận lại sự chân thành.
Người mang đến sự tử tế thường nhận được sự tử tế.
Mọi thứ đều có sự phản hồi của riêng nó.
Có những món nợ tiền bạc có thể trả hết trong một lần. Có những món nợ ân tình phải mất nhiều năm mới trả được. Cũng có những tổn thương gây ra cho người khác, dù xin lỗi bao nhiêu lần vẫn để lại dấu vết trong lòng họ. Đó là lý do người khôn ngoan luôn cẩn trọng trong từng lời nói và hành động.
Cuộc sống không yêu cầu chúng ta phải hoàn hảo. Ai cũng có lúc sai lầm, ai cũng có lúc vấp ngã. Điều quan trọng là biết nhìn lại bản thân, biết sửa đổi những điều chưa đúng, biết sống tử tế hơn mỗi ngày.
Người hiểu đạo lý cuộc đời thường không quá hả hê khi gặp may mắn, cũng không quá tuyệt vọng khi gặp khó khăn. Họ hiểu rằng những gì đang có đều là kết quả của nhiều nguyên nhân tạo thành. Họ trân trọng phước lành đang hiện hữu và cẩn trọng với từng việc mình làm.
Đừng mất thời gian ganh tỵ với phước phần của người khác. Cũng đừng vui mừng trước khó khăn của bất kỳ ai. Mỗi người đều có hành trình riêng, đều có bài học riêng phải trải qua.
Việc của chúng ta không phải ngồi phán xét cuộc đời người khác. Việc của chúng ta là sống sao cho lương tâm thanh thản khi đêm xuống, sống sao để những người từng gặp mình cảm thấy được tôn trọng, được đối đãi bằng sự chân thành.
Đến khi đi qua đủ nhiều thăng trầm, người ta mới hiểu rằng thứ theo mình lâu nhất không phải tiền bạc, danh vọng hay địa vị. Đó là những điều thiện lành đã gieo, là cách mình đối xử với cuộc đời và với con người.
Phước ai người đó hưởng.
Nghiệp ai người đó gánh.
Không ai hưởng thay được phước của người khác.
Cũng không ai gánh thay được những gì chính mình đã tạo ra.
Mỗi ngày sống là một ngày gieo hạt.
Gieo điều tử tế thì an yên sẽ lớn dần.
Gieo điều tốt đẹp thì cuộc đời sẽ nở hoa theo cách riêng của nó.
Và những gì thuộc về mình, sớm hay muộn, đều sẽ tìm đường quay trở lại.
Tg Phạm Nhật Minh





