Người ta thường nói rằng trên đời này, mọi cuộc gặp gỡ đều có nguyên nhân. Không ai xuất hiện trong cuộc đời ai một cách vô cớ. Vợ chồng gặp nhau là duyên. Bạn bè đồng hành là duyên. Cha mẹ và con cái trở thành người thân của nhau lại càng là một mối nhân duyên sâu dày hơn bất cứ mối quan hệ nào khác.
Giữa hàng tỷ con người trên thế giới, vì sao đứa trẻ ấy lại sinh ra trong chính gia đình ấy? Vì sao có những người cha người mẹ dành cả cuộc đời yêu thương con nhưng vẫn nhận về nhiều nỗi lo lắng? Vì sao có những đứa con từ nhỏ đã hiểu chuyện, hiếu thuận, sống tình cảm, trong khi có những đứa con khiến cha mẹ đau lòng hết lần này đến lần khác? Nếu nhìn bằng góc độ nhân duyên, mọi sự đều có lời giải thích của riêng nó.
Có người đến với nhau để trả nghĩa. Có người đến để báo ân. Có người đến để hoàn thành những món nợ còn dang dở từ quá khứ. Cũng có những cuộc gặp gỡ là cơ hội để cả hai bên cùng học những bài học quan trọng trong hành trình làm người.
Nhiều người làm cha mẹ từng trải qua cảm giác ấy. Ngày con còn nhỏ, thức trắng đêm chăm con sốt. Những bữa cơm ăn vội. Những lần gác lại ước mơ cá nhân để dành tất cả cho con. Chẳng ai tính toán thiệt hơn. Chỉ cần nhìn con khỏe mạnh, trưởng thành là thấy lòng mình nhẹ nhõm.
Thế nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng diễn ra theo điều mình mong muốn. Có những người cha người mẹ hy sinh rất nhiều nhưng con lại không hiểu. Có những gia đình đầy đủ vật chất nhưng khoảng cách tình cảm ngày một xa. Có những đứa con lớn lên trong yêu thương nhưng vẫn mang trong lòng nhiều tổn thương. Không ít người tự hỏi mình đã làm gì sai.
Thực ra, làm cha mẹ chưa bao giờ là một vai diễn dễ dàng. Không ai sinh ra đã biết cách trở thành người cha hoàn hảo hay người mẹ hoàn hảo. Tất cả đều vừa sống vừa học, vừa yêu thương vừa sửa chữa những thiếu sót của chính mình.
Nhiều năm đi qua, người ta mới hiểu con cái không thuộc về cha mẹ. Cha mẹ chỉ là người được trao cơ hội đồng hành cùng con trong một đoạn đường nhất định. Nuôi dưỡng một đứa trẻ không phải để biến con thành phiên bản mình mong muốn. Nuôi dưỡng là giúp con có đủ sức mạnh để trở thành chính con.
Có những người con xuất hiện để dạy cha mẹ sự bao dung. Có những người con xuất hiện để dạy cha mẹ biết kiên nhẫn. Có những người con đặc biệt khiến cha mẹ phải hy sinh nhiều hơn người khác, nhưng chính hành trình ấy lại giúp họ trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, hiểu được giá trị của tình yêu thương vô điều kiện.
Ngược lại, cha mẹ cũng là những người thầy đầu tiên trong cuộc đời mỗi đứa trẻ. Từ ánh mắt, lời nói, cách cư xử hằng ngày, con học cách nhìn nhận thế giới. Những gì cha mẹ gieo xuống hôm nay sẽ âm thầm lớn lên trong tâm hồn con ngày mai.
Một đứa trẻ được lớn lên trong sự tôn trọng sẽ biết tôn trọng người khác.
Một đứa trẻ được lớn lên trong yêu thương sẽ biết yêu thương.
Một đứa trẻ được lớn lên trong sự thấu hiểu sẽ biết cảm thông với cuộc đời.
Tiền bạc có thể cho con cuộc sống đầy đủ. Tình thương mới giúp con có một trái tim đủ ấm để bước qua những ngày giông bão.
Nhiều người chỉ thật sự hiểu công lao cha mẹ khi tóc mình bắt đầu điểm bạc. Khi tự tay chăm sóc con nhỏ giữa đêm khuya. Khi áp lực cơm áo đè nặng trên vai. Khi chứng kiến một đứa trẻ lớn lên từng ngày bằng sự hy sinh âm thầm của mình.
Lúc ấy mới hiểu rằng cha mẹ năm xưa cũng từng mệt mỏi. Cũng từng có những nỗi sợ riêng. Cũng từng có những đêm thao thức vì tương lai của con. Chỉ là họ ít khi nói ra.
Cuộc đời này có rất nhiều cuộc chia ly. Bạn bè có thể xa nhau. Người yêu có thể rời đi. Những mối quan hệ ngoài xã hội có thể thay đổi theo thời gian. Chỉ có tình cảm cha mẹ dành cho con là thứ bền bỉ đến mức nhiều khi không cần nói thành lời.
Người mẹ có thể nhịn ăn để con được no.
Người cha có thể làm việc đến kiệt sức để con có cuộc sống tốt hơn.
Có những người cả đời chưa từng mua cho mình món đồ đắt tiền nhưng lại sẵn sàng dành tất cả cho con cái.
Đến một độ tuổi nào đó, điều khiến người ta day dứt nhất không phải những gì chưa kiếm được, mà là những yêu thương chưa kịp nói, những lần vô tâm chưa kịp sửa, những cuộc điện thoại định gọi rồi lại quên, những bữa cơm gia đình hứa sẽ về nhưng mãi chưa sắp xếp được.
Cha mẹ rồi sẽ già đi.
Con cái rồi cũng trưởng thành.
Thời gian không chờ bất kỳ ai.
Có những cái ôm hôm nay tưởng còn nhiều cơ hội để trao. Có những lời cảm ơn tưởng ngày mai nói cũng được. Có những lần báo hiếu tưởng đợi thành công hơn nữa rồi tính tiếp.
Đến khi muốn bù đắp, đôi lúc mọi thứ đã không còn nguyên vẹn như trước.
Bởi vậy, nếu còn cha còn mẹ, đó đã là một điều may mắn rất lớn. Nếu còn được nghe tiếng cha mẹ nhắc nhở, còn được nhìn thấy nụ cười của họ mỗi ngày, hãy trân trọng từng khoảnh khắc đang có.
Duyên cha mẹ con cái không đơn thuần là cùng chung huyết thống. Đó là hành trình đồng hành giữa những con người được kết nối bằng tình thương, trách nhiệm và những bài học dành cho nhau.
Người làm cha mẹ hãy yêu thương con bằng sự thấu hiểu.
Người làm con hãy biết ơn cha mẹ bằng hành động cụ thể.
Bởi trong vô vàn cuộc gặp gỡ của đời người, được trở thành gia đình của nhau là một nhân duyên vô cùng sâu nặng.
Có thể chúng ta không biết mình đã từng gặp nhau từ bao giờ.
Có thể chẳng ai nhìn thấy những sợi dây nhân duyên từ quá khứ.
Nhưng việc được ngồi chung một mái nhà, cùng khóc, cùng cười, cùng trưởng thành qua năm tháng đã là món quà quý giá mà không phải ai cũng có được.
Và có lẽ, sự báo đáp đẹp nhất dành cho nhân duyên ấy chính là sống tử tế với nhau khi còn có thể, yêu thương nhau khi còn cơ hội, để sau này nghĩ lại, lòng không còn những điều dang dở.
Tg Phạm Nhật Minh





