DUYÊN NỢ GIỮA NGƯỜI VỚI NGƯỜI

“Tu trăm năm mới chung một chuyến thuyền, tu nghìn năm mới nên duyên chồng vợ.” Càng lớn, càng đi qua nhiều cuộc gặp gỡ rồi chia ly, con người càng thấm thía rằng trên đời này, không có cuộc gặp nào là ngẫu nhiên. Giữa hàng triệu người ngoài kia, để hai người có thể gặp nhau, quen nhau, thương nhau rồi bước cùng nhau qua một đoạn đời, vốn đã là một cơ duyên rất lớn.

Có những người đi ngang đời mình nhẹ như cơn gió. Gặp rồi quên. Có những người chỉ trò chuyện vài lần đã mất liên lạc mãi mãi. Nhưng cũng có những người vừa xuất hiện, lòng đã thấy thân quen đến lạ. Không hiểu vì sao lại dễ đồng cảm, dễ chia sẻ, dễ mở lòng như thể đã quen từ rất lâu rồi. Có lẽ giữa người với người luôn tồn tại một sợi dây vô hình gọi là duyên nợ.

Người ta gặp nhau bởi chữ duyên, gắn bó được với nhau bởi chữ nợ. Không có nợ, chẳng ai đủ kiên nhẫn bước cùng ai qua những tháng ngày đầy va chạm của cuộc đời. Tình cảm lúc mới bắt đầu thường đẹp lắm. Ai cũng dịu dàng, ai cũng hết lòng. Nhưng thời gian mới là thứ thử lòng con người rõ nhất. Đi qua áp lực cơm áo, tiền bạc, mệt mỏi, tổn thương rồi vẫn còn muốn ở cạnh nhau, điều đó chưa bao giờ dễ.

Có những mối quan hệ đến để chữa lành. Có những người xuất hiện đúng lúc mình yếu lòng nhất. Họ cho mình cảm giác được quan tâm, được thấu hiểu, được yêu thương thật sự. Nhưng cũng có những người bước vào cuộc đời mình để dạy mình bài học về sự phản bội, thất vọng và mất mát. Có những đoạn duyên khiến con người trưởng thành chỉ sau một lần đau.

Nhiều người từng trách bản thân sống tốt nhưng tình cảm lại chẳng trọn vẹn. Thật ra, không phải mọi cuộc gặp đều đến để ở lại. Có người đến để thương. Có người đến để trả nợ. Có người đến để mình học cách buông bỏ. Cũng có người xuất hiện chỉ để khiến mình hiểu rằng trên đời này, lòng người là thứ khó nắm giữ nhất.

Con người thường chỉ biết trân trọng khi sắp mất đi. Lúc còn bên nhau thì vô tâm, đến khi xa rồi mới nhớ. Có những cuộc hôn nhân bắt đầu bằng yêu thương nhưng kết thúc bằng im lặng. Không phải hết duyên ngay từ đầu, chỉ là trong quá trình đi cùng nhau, người ta quên mất cách giữ gìn tình cảm.

Quên hỏi nhau một câu lúc mệt. Quên để ý cảm xúc của đối phương. Quên mất người bên cạnh cũng có những tổn thương không nói ra. Tình cảm nhiều khi không chết vì biến cố lớn, nó chết dần từ sự lạnh nhạt mỗi ngày.

Có những người ở cạnh nhau rất lâu nhưng trong lòng lại ngày càng xa. Cũng có những người chẳng cần nói nhiều, chỉ cần nhìn ánh mắt đã hiểu đối phương đang nghĩ gì. Bởi thứ giữ con người ở lại chưa bao giờ chỉ là tình yêu, mà còn là sự thấu hiểu và tử tế dành cho nhau.

Đi qua nhiều chuyện mới hiểu, gặp được một người thật lòng giữa cuộc đời này khó lắm. Người chịu ở cạnh lúc mình chẳng có gì trong tay càng hiếm hơn. Ngoài kia có rất nhiều người đến với mình vì cảm xúc nhất thời, vì lợi ích, vì cô đơn, nhưng rất ít người đủ chân thành để ở lại lúc mình khó khăn nhất.

Nên khi còn có thể đồng hành cùng nhau, hãy học cách trân trọng nhiều hơn một chút. Dịu dàng hơn một chút. Bao dung hơn một chút. Đừng vì những chuyện nhỏ mà làm đau nhau bằng lời nói. Có những vết thương nhìn không thấy nhưng lại ở mãi trong lòng người khác rất lâu.

Con người lạ lắm, thường dễ mềm mỏng với người ngoài nhưng lại nóng nảy với người thân nhất. Ra ngoài có thể nhẫn nhịn cả thế giới, về nhà lại đem hết mệt mỏi trút lên người thương mình nhất. Đến lúc người ta im lặng rời đi mới nhận ra có những thứ mất rồi sẽ không quay lại được nữa.

Đời người ngắn lắm. Hôm nay còn ngồi cạnh nhau, ngày mai chưa chắc còn đủ duyên để gặp lại. Có những cái nắm tay tưởng sẽ đi cùng nhau rất lâu nhưng rồi cũng lạc mất giữa cuộc đời rộng lớn. Có những lời yêu thương chưa kịp nói hết đã trở thành dang dở.

Bởi vậy, trân quý cơ duyên mình đang có cũng chính là đang trân quý cuộc đời mình. Trân trọng người còn ở bên cạnh mình hôm nay. Trân trọng những người vẫn còn muốn lắng nghe mình, muốn đồng hành cùng mình qua những tháng ngày chẳng dễ dàng gì.

Không phải ai gặp nhau cũng có thể ở lại cùng nhau đến cuối con đường. Có người chỉ đồng hành một đoạn ngắn rồi rẽ lối. Có người từng rất thương nhưng duyên không đủ sâu nên đành buông tay. Có người nợ nhau quá nhiều nên càng yêu càng đau.

Đi qua đủ nhiều mới hiểu, điều đáng quý nhất trong đời không phải gặp được bao nhiêu người, mà là giữa những đổi thay của lòng người và cuộc sống, vẫn có một người thật lòng muốn ở cạnh mình, dù vui hay lúc khó khăn vẫn không rời đi.

Đó là cái duyên rất lớn của một đời người.

Tg Phạm Nhật Minh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

MessengerZaloPhone